AMNTT – Chương 46

Kiên quyết, ta quyết định cưới nàng

 

“Cái gì?! Đứa ngốc đó?” Vân Tịch Bình kinh ngạc hô lên.

Không chỉ có Vân Tịch Bình, ngay cả Vân Tĩnh Hoa cũng khiếp sợ nhìn Bạch Nhược Hi. Lòng thầm nói, huynh đệ, cho dù có nói dối cũng nên chọn người bình thường một chút đi chứ. Huynh đường đường là đệ nhất công tử kinh thành, thích một đứa ngốc, nói ra ai tin đây? Nếu huynh nói thích Tịch Vũ thì cũng còn có chút hợp lý.

“Tam tiểu thư, xin chú ý lời nói. Theo ta được biết, Ngũ tiểu thư đã không còn ngốc.” Bạch Nhược Hi trước nay luôn nhã nhặn lại hiện ra chút tức giận, giọng cũng lạnh lùng.

“Nàng ta là đứa ngốc, còn không cho muội nói? Muội không tin người thích nàng ta, người gạt muội. Nhất định là Nhị ca buộc người phải nói như vậy, mục đích là để muội cạn lòng.” Sắc mặt Vân Tịch Bình bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại điên cuồng, như có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

“Tịch Bình, muội ngẫm lại xem, trước đây ta đến quý phủ, thích chơi cùng ai nhất? Ta trước nay từng khen ai xinh đẹp qua chưa? Chẳng lẽ muội còn muốn nói ta lừa muội sao?” Bạch Nhược Hi nhìn thẳng vào mắt Vân Tịch Bình, đôi mắt trong suốt kiên định.

“Nhược Hi ca ca…” Vân Tịch Bình tái mặt, ký ức ùa về.

“Ơ? Tĩnh Hoa, đây là muội muội đệ à, thật xinh, hệt như tiểu tiên nữ.” Lần đầu tiên đến phủ, Nhược Hi ca ca ngồi nhìn Vân Tịnh Sơ nghịch bùn dưới đất, nét mặt ngời sáng, vô cùng kích động.

Sau khi biết Vân Tịnh Sơ là đứa ngốc, không những không ghét bỏ, ngược lại càng chủ động chơi đùa cùng nàng, tặng quà cho nàng.

“Muội muội, ta chơi chung với muội được không.”

“Muội muội, vì sao muội không nói? Ta dạy muội nói được không?”

“Muội muội, ta dẫn muội đi chơi nhé?”

“Muội muội, tặng cho muội chơi nè.”

Vì vậy, trước đây nàng mới không ít lần bắt nạt đứa ngốc kia. Sau đó, không hiểu có phải do không còn hứng thú với đứa ngốc đó không mà Nhược Hi ca ca không còn tiếp cận với Vân Tịnh Sơ nữa, nàng cũng dần dần không thèm để ý đến nữa.

“… Người gạt muội, không phải trước đây người chỉ cảm thấy vì nàng ta xinh đẹp thôi sao? Sau đó thì cũng không thích nữa, không để ý nữa đó sao?”

“Chuyện này, bởi vì một vài nguyên nhân nên ta mới xa lánh muội ấy.” Bạch Nhược Hi nheo mắt, mơ hồ nói.

“Nguyên nhân gì?” Vân Tịch Bình thảng thốt.

“Ta không nói được không?” Bạch Nhược Hi khó xử.

“Không thể. Người nhất định phải nói, nếu không, có chết muội cũng không tin.” Ánh mắt Vân Tịch Bình ngập tràn vẻ điên cuồng.

“Bạch huynh, huynh nói đi.” Vân Tĩnh Hoa vội khuyên.

“Được, ta nói.” Bạch Nhược Hi hít sâu một hơi, nâng mắt lạnh lùng nhìn Vân Tịnh Bình, “Bởi có một hôm, Vân Tĩnh Ngôn đến tìm ta, bảo ta đừng tiếp cận muội muội của hắn nữa. Hắn còn nói, bởi vì ta, mà Tịch Bình muội,… ” Nói đến đây, Bạch Nhược Hi lộ ra ánh nhìn chán ghét, “thường xuyên bắt nạt Tịnh Sơ. Ban đầu ta vẫn không tin. Sau đó có một lần, chúng ta cùng nhau chơi đùa trong hoa viên, ta vờ lánh xa, sau đó lại lặng lẽ núp sau hòn giả sơn nhìn trộm. Phát hiện muội vừa lấy cát bỏ vào cổ áo Tịnh Sơ, vừa mắng nàng, muốn nàng ấy đừng tiếp cận ta nữa. Vì thế, ta tin, vì nàng ấy, ta quyết định không chơi cùng nữa.” Bạch Nhược Hi thản nhiên nói.

Theo lời kể của Bạch Nhược Hi, Vân Tịch Bình chợt đỏ mặt, bởi phần xấu xa nhất của mình bị người trong lòng nhìn thấy mà thẹn quá thành giận, “Muội ghét nàng ta nên muốn tra tấn nàng ta đó, thì làm sao?”

Vân Tĩnh Hoa đứng cạnh thấy xấu hổ, cười gượng, nói lảng sang chuyện khác, “Nhưng mà, nàng ta là đứa ngốc, huynh thích nàng ta thế nào được đây, chẳng lẽ còn có thể cưới nàng ta sao?”

“Nàng ấy không ngốc, ta đã quyết định sẽ cưới nàng ấy.” Bạch Nhược Hi thản nhiên nói, giọng nói vô cùng kiên định.

“A!!!” Vân Tịch Bình hét to, “Muội không tin, không tin, đây là âm mưu! Chuyện này không thể nào là sự thật.” Vân Tịch Bình ngây người đứng nhìn Bạch Nhược Hi cả nửa ngày, sau đó hét lên, phát rồ.

 

Advertisements

AMNTT – Chương 45

Thổ lộ: Ta thích ngũ tiểu thư

 

“Nhị ca, sao ca lại đưa Nhược Hi ca ca đến đây?” Vân Tịch Bình bất mãn quát.

“Muội ra đây, Nhược Hi ca ca có chuyện muốn nói với muội.” Vân Tĩnh Hoa nhìn thấy Vân Tịch Bình như vậythì âm thầm thở dài.

“Muội không muốn.” Vân Tịch Bình ôm mặt, buồn bã cự tuyệt.

Nàng không muốn người trong lòng nàng trông thấy dáng vẻ chật vật xấu xí thế này của nàng, nếu không may để lại ấn tượng không tốt rồi ghét bỏ nàng thì phải làm sao?

Vân Tĩnh Hoa thở dài, xoay người dặn dò với hai phụ nhân đứng đó: “Trương ma ma, Lưu ma ma, đưa tiểu thư đi sửa soạn rồi dẫn ra lương đình.”

“Dạ, nhị thiếu gia.” Hai phụ nhân vội vàng đưa Vân  Tịch Bình đi, Vân Tịch Bình ôm mặt không muốn đứng dậy.

“Bạch huynh, chúng ta qua lương đình chờ đi.” Vân Tĩnh Hoa chỉ có thể đưa Bạch Nhược Hi đi trước.

Gần nửa canh giờ sau, Vân Tịch Bình mới chầm chậm ra đến.

Trong lúc chờ, Vân Tĩnh Hoa cũng cảm thấy có phần không phải với Bạch Nhược Hi, đang khi không lại phải đến đây ngồi chờ, Vân Tĩnh Hoa vô cùng áy náy, cũng cho người đi thúc dục nhiều lần.

Kỳ thật, đối với Vân Tịch Bình mà nói, Bạch Nhược Hi đến tìm nàng, nàng cũng rất xúc động, muốn mau mau được ra gặp mặt. Thế nhưng do hôm qua khóc lóc lại ngủ không đủ nên sắc mặt quá tệ, cả người lại bẩn, trang điểm tốn nhiều thời gian để thêm xinh đẹp, rồi tốn thêm giờ lựa chọn quần áo, không ngờ đã quá nửa canh giờ.

“Nhược Hi ca ca” Vân Tịch Bình thẹn thùng nhìn Bạch Nhược Hi rồi ngồi xuống phía đối diện.

Nhìn thấy dáng vẻ của Vân Tịch Bình như vậy, Vân Tĩnh Hoa lại muốn thở dài, “Tịch Bình à, Nhược Hi đến đây là có chuyện muốn nói với muội.”

“Nhược Hi ca ca có gì muốn nói thì cứ việc nói.” Vân Tịch Bình nở một nụ cười thật hoàn mỹ, mong chờ nhìn Bạch Nhược Hi.

Nàng nghĩ, nhất định là Nhị ca tối qua nghe qua lời nàng nói, quyết định giúp nàng nói lời hay trước mặt Nhược Hi ca ca, cho nên nhất định là Nhược Hi ca ca của nàng hôm nay đến đây thổ lộ với nàng.

“Tịch Bình …” Bạch Nhược Hi thoáng ngại ngùng, hắng giọng, mặt lộ vẻ khó xử. Thái độ này của Bạch Nhược Hi càng khiến Vân Tịch Bình thêm khẳng định dự đoán của mình, “Ta đến, là muốn nói với muội rằng …”

“Ừm, Nhược Hi ca ca nói đi!” Ánh mắt Vân Tịch Bình càng thêm chờ mong.

“Ta muốn nói là, ta … không thích muội,” Bạch Nhược Hi dùng hết sức để nói ra được câu này.

Sắc mặt Vân Tịch Bình chợt trắng bệch, không tin nhìn Bạch Nhược Hi, môi run run nói: “Nhược Hi ca ca, ca đang nói gì vậy?”

“Ta nói, Tịch Bình, ta không thích muội. Muội nên nghe theo lời phụ mẫu của muội, gả cho Công tôn công tử, đừng như vậy nữa.” Đã nói ra được lời nói khó khăn nhất, những câu kế cũng suôn sẻ hơn rất nhiều.

“Có phải vì Nhị ca nói với người điều gì không? Có phải Nhị ca ép người nói vậy không? Kỳ thật người thích muội đúng không?” Vân Tịch Bình vui vẻ nhìn thoáng qua Tĩnh Hoa, vội vàng dò hỏi.

Vân Tĩnh Hoa nhẫn nại nhắm hai mắt, ho khan, nhìn sang Bạch Nhược Hi, dùng ánh mắt ý bảo: Kiên quyết hơn!

“Ta không thích muội, Tịch Bình. Ta … ta đã có người trong lòng!”

“Muội không tin!” Bạch Nhược Hi còn chưa nói xong, Vân Tịch Tình liền hét lên, “Người nói không thích muội, vì sao trước đây lại thường xuyên đến đây? Có một thời gian, Nhị ca không có nhà, người cũng đến đây, còn cùng muội chơi đùa, chẳng lẽ không phải vì thích muội sao? Không đúng, chẳng lẽ người thích Tịch Vũ?” Nói đến đây, Vân Tịch Bình biến sắc.

Chẳng lẽ Tịch Vũ lén nàng quyến rũ Nhược Hi ca ca. Sắc mặt Vân Tịch Bình vô cùng khó coi, nỗi hoài nghi càng lúc càng lớn.

“Không, người ta thích …” Bạch Nhược Hi hít sâu một hơi, sau đó chậm rãi nói, “Là một người khác …”

“Là ai?” Vân Tịch Bình sắc bén hỏi.

Vân Tĩnh Hoa cũng hiếu kỳ nhìn Bạch Nhược Hi.

“Là tiểu thư quý phủ … Ngũ tiểu thư.” Ba chữ ‘Ngũ tiểu thư’ được Bạch Nhược Hi nói từng chữ thật rõ ràng, vô cùng rõ ràng.

AMNTT – Chương 44

Phiền huynh cự tuyệt nàng

 

Ba người Vân Tĩnh Hi tránh ở chỗ tối, nhìn thấy Vân Tĩnh Hoa dắt Vân Tịch Bình bị trói rời đi, cảm thấy như được trút giận.

Vân Tịch Bình trước đây không ít lần bắt nạt Vân Tịnh Sơ, không phải cho người lấy dao cứa tay nàng, thì lại cho nàng ăn thứ gì bị hỏng, hoặc là dẫn nàng đến nơi xa lạ rồi bỏ lại …. Trước kia vì có Vân Tịnh Thư, Vân Tịch Bình có lẽ được Đại phu nhân dặn dò nên không dám làm quá. Từ sau khi Vân Tịnh Thư gặp chuyện không may, nàng ta càng ngày càng táo tợn, bắt nạt Vân Tịnh Sơ hoàn toàn không còn phân biệt nặng nhẹ, không màng sự sống chết của Vân Tịnh Sơ.

Ba huynh đệ Vân Tĩnh Hi được Chu thị căn dặn, lại hiểu Vân Tịnh Thư lúc này cũng không được như trước, không muốn gây phiền toái cho mẫu thân và tỷ tỷ, không dám trả thù, chỉ có thể cố sức che chở cho Tịnh Sơ, không để nàng tiếp cận với Vân Tịch Bình.

Lúc này nhìn thấy Tịch Bình thê thảm như vậy, lòng nói không vui mới là nói dối.

“Được rồi, xem kịch xong rồi, về thôi.” Vân Tịnh Sơ thu hồi tầm mắt, đi theo đám người Vân Tĩnh Hoa rời đi.

Nàng nhận được tin Vân Tịch Bình rất thích Bạch Nhược Hi. Mục tiêu duy nhất của cuộc đời nàng ta là gả cho Bạch Nhược Hi. Khó trách lại càng làm ra nhiều hành động ngu xuẩn như vậy, chống đối phụ mẫu hết lần này đến lần khác.

Đối phó với loại tiểu cô nương thế này, thật sự quá dễ dàng.

Hôm sau, tại Bình viên.

“Bạch huynh, lần này huynh phải giúp đệ, nhất định phải nói lời tuyệt tình để Tịch Bình đoạn tuyệt hi vọng với huynh.” Sáng sớm, Vân Tĩnh Hoa liền mời Bạch Nhược Hi đến, mục đích là để Vân Tịch Bình hoàn toàn hết hi vọng đối với Bạch Nhược Hi, không tiếp tục gây rối nữa.

“Tĩnh Hoa, đệ cũng biết, trước giờ huynh không ít lần cự tuyệt Tịch Bình …” Bạch Nhược Hi khó xử.

“Trước kia huynh chưa đủ dứt khoát, lần này chỉ cành mạnh tay một chút là được. Huynh nói rằng không hề có chút tình ý nào với nó, không thích kiểu người như nó, hoặc là nói huynh đã có người trong lòng … Huynh có biết, bởi huynh luôn tao nhã, lại chưa có vị hôn thê, muội muội đệ và các tiểu cô nương khác mới không chịu từ bỏ ý định, vẫn cứ theo sau huynh.” Nói xong, Vân Tĩnh Hoa khẩn cầu nhìn Bạch Nhược Hi.

“Được được được, đều là tại huynh sai. Nể mặt lão bằng hữu là đệ, yên tâm, lát nữa ta sẽ không lưu tình.”

Vừa nói, cả hai đã đi đến trước cửa phòng cũi.

“Mở cửa!” Vân Tĩnh Hoa nói với hai phụ nhân đứng canh cửa bên ngoài “Thả Tam tiểu thư ra, ta muốn nói chuyện.”

“Chuyện này … Nhị thiếu gia, lão gia dặn dò, không thể thả tiểu thư ra ngoài. Cũng không cho người vào thăm.” Một trong hai người đứng gác khó xử nói.

Vân Tĩnh Hoa trừng mắt, lạnh lùng nói: “Bớt nói xàm, ta sẽ giải thích sau với phụ thân, có chuyện gì ta sẽ chịu trách nhiệm. Bọn ta qua tiểu đình bên cạnh nói chuyện một lát.”

“Nhị thiếu gia …” Hai người phụ nhân đều do dự.

“Ta lập lại lần nữa, mở cửa!” Vân Tĩnh Hoa trừng mắt, quát to.

Hai phụ nhân khẽ run người, vội vàng lấy chìa khóa mở cửa, vừa mở, vừa nói: “Được rồi, được rồi, Nhị thiếu gia, vậy người nhớ giải thích rõ nha.”

Cửa ‘kẽo kẹt” mở ra, hiện rõ tình cảnh bên trong. Trong căn phòng nhỏ, bên cạnh chồng cũi là đống rơm rạ, mà trên lớp rơm rạ đó có một người. Vân Tịch Bình tóc tai bù xù, dơ bẩn nằm đó.

Nghe tiếng cửa mở, cảm nhận ánh sáng lọt vào, Vân Tịch Bình nhíu mi, đưa tay che ánh sáng, chầm chậm mở mắt nhìn ra cửa, sau đó bật ra tiếng kêu hoảng sợ, nghiêng người che mặt lại.

“Ca, sao ca lại dẫn Nhược Hi ca ca đến đây?” Vân Tịch Bình bất mãn quát.

AMNTT – Chương 43

Không biết thẹn

 

Vân Tĩnh Đằng là người thẳng tính, ân oán phân minh, lại rất bao che cho người nhà. Ai đối xử tốt với người nhà hắn, hắn sẽ nhớ mãi, có cơ hội sẽ báo đáp lại. Ai hại người nhà hắn, hắn cũng nhớ thật kỹ, không bỏ qua.

Nghe Vân Tĩnh Đằng nói xong, Vân Tĩnh Sơ không biểu lộ phản ứng gì, Vô Thương lại kêu lên: “Gâu gâu gâu … Nữ nhân, ngồi trong phòng cũng chán, ra đó nhìn thử đi.”

Vân Tịnh Sơ đại khái cũng hiểu cún con muốn đi xem, vì thế mỉm cười, ôm Vô Thương ra ngoài. Vừa bước ra thì gặp Vân Tĩnh Hi.

Vân Tĩnh Hi mỉm cười, nét mặt như hiểu rõ, “Đi thôi, ca ca đi với muội.”

Tiền thính.

Vân Thượng Nhân nổi giận đùng đùng ngồi trên ghế chính, Đại phu nhân và Vân Tĩnh Hoa, Vân Tịch Vũ đều nơm nớp lo sợ đứng cạnh bên, rụt rè khuyên Vân Thượng Nhân.

Vân Tịch Bình bị trói toàn thân nằm dưới đất, trên mặt còn rõ năm dấu tay, tóc rối tung, quần áo nhăn nhúm, không phục nhìn Vân Thượng Nhân.

“Nghiệt nữ, còn không biết mình sao?” Vân Thượng Nhân vỗ bàn, tức giận nói. Chén trà trên bàn bị lực tác động rung lên phát ra tiếng leng keng.

“Phụ thân, con không sai, con bị hại. Con phải nói bao nhiêu lần nữa người mới hiểu, là biểu ca, biểu ca thích con, mới gài bẫy con.” Vân Tịnh Bình rống cổ nói, “Con không gả cho biểu ca đâu, người con thích là Nhược Hi ca ca!”

Vân Thượng Nhân chỉ vào Vân Tịch Bình, giận đến run người, “Không biết thẹn! Ngươi là đồ không biết thẹn! Bạch Nhược Hi có thể coi trọng ngươi sao?! Cho dù ngươi còn thanh bạch cũng chưa chắc được hắn liếc mắt nhìn, huống hồ ngươi đã làm ra cớ sự này, giờ còn dám hi vọng hão huyền sao?!”

“Con thì làm sao, con là tiểu thư phủ Thừa tướng, sao có thể so với đám người bình thường khác. Hơn nữa, con bị người ta hại, con không hề thích biểu ca. Cho dù bây giờ con không còn trong trắng, dẫu cho làm thiếp của Nhược Hi ca ca con cũng bằng lòng!” Vân Tịch Bình giãy dụa dưới đất, không phục lớn tiếng trả lời.

“Ngươi … Ngươi …” Vân Thượng Nhân đỏ mặt, càng giận run người.

“Mẫu thân, con không muốn gả cho biểu ca, con phải từ hôn …” Vân Tịch Bình lại hướng sang Đại phu nhân cầu cứu.

“Tịch Bình, câm miệng!” Đại phu nhân tái mặt, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép rống lại với Vân Tịch Bình.

“Vì sao con phải câm miệng. Con phải nói. Nói mọi người bắt buộc con phải gả cho biểu ca, con chết cho mọi người xem …”

Khi Vân Tĩnh Hi, Vân Tĩnh Đằng và Vân Tịnh Sơ đi đến phía chân tường thì vừa nghe được câu này. Do việc xấu trong nhà không thể để lộ ra ngoài, thế nên ngoại trừ bốn thị vệ của Vân Thượng Nhân, những hạ nhân khác đều bị đuổi đi xa. Vì thế cả ba dễ dàng đến gần.

Vân Tịnh Sơ lạnh lùng nhếch mép, cúi đầu vuốt ve Vô Thương.

Trong phòng.

“Bà …. bà dạy con giỏi lắm!” Vân Thượng Nhân trừng mắt nhìn Đại phu nhân, đứng dậy, đi ra cửa. “Người đâu, đưa tam tiểu thư về Bình viên, nhốt vào phòng củi, không có lệnh của ta, không được thả ra ngoài.”

Ngoài cửa, bốn gã thị vệ tiến vào, lôi Vân Tịch Bình đi.

“Để đó cho ta.” Vân Tĩnh Hoa bước đến, cởi trói cho Vân Tịch Bình, thở dài, “Tam muội, đừng phá rối nữa, muội nhìn xem mẫu thân bị muội làm cho thành thế nào rồi kìa.”

“Ca, ca  nói giúp cho muội với mẫu thân đi, muội bị oan mà, muội không thể gả cho biểu …”

Bốp! Một bàn tay chặn đứng lời của Vân Tịch Bình. Đại phu nhân run run, tay phải còn đang giơ ra, run giọng nói: “Ngu xuẩn! Ngày thường ta quá nuông chiều ngươi mới khiến ngươi trở nên ngang ngược thế này, tính nết ngu xuẩn không chịu nổi. Tĩnh Hoa, đừng cởi trói cho nó, lôi thẳng nó vào phòng cũi, để nó tự sinh tự diệt!”

Nói xong, Đại phu nhân phẩy phẩy tay, nhanh chân bỏ đi.

**********
3N: Hổm rày lu bu post ít chương quá 1 Hôm nay hi vọng tranh thủ post thêm ít chương nữa để mọi người đọc cho vui cuối tuần. Thứ bảy vui vẻ nha cả nhà 8

 

AMNTT – Chương 42

Bị trói về

 

Mặt Vân Thượng Nhân vốn đang khó coi lại càng thêm khó coi, mà Đại phu nhân thì bỗng trắng bệt.

“Bà dạy con giỏi lắm!” Vân Thượng Nhân lạnh lùng nhìn Đại phu nhân, giọng mỉa mai tức giận, “Ở nhà mất mặt còn chưa đủ, phải ra ngoài làm thêm chuyện bẻ mặt! Sau này, bà cứ lo quản lý đứa con gái không nên thân của bà là đủ rồi. Chuyện của ta, ta tự xem xét, không cần bà quan tâm.”

Nói xong, Vân Thượng Nhân phẩy tay áo bỏ đi, vừa đi vừa rống giận: “Vân Long, Vân Báo, dẫn theo vài tên gia đinh, theo ta đến phủ An quốc hầu.”

Vô Thương đang nằm trong vòng tay của Vân Tịnh Sơ nhắm mắt dưỡng thần bỗng mở mắt, ánh mắt lạnh lùng nhìn tứ phía không giống ánh mắt của những con cún bình thường, đáng tiếc, không có ai chú ý đến.

Đại phu nhân nhợt nhạt lui người vài bước, ngồi xuống ghế, “Tĩnh Hoa, đi nhanh, đi nhanh, chuẩn bị xe ngựa, đi với nương đến phủ An quốc hầu. Ta mà không đến, phụ thân con nhất định sẽ đánh chết Tam muội.”

Vân Tĩnh Hoa lập tức cho người chuẩn bị xe ngựa, mà Vân Tịch Vũ thì đứng một bên an ủi mẫu thân.

Chu thị ngại ngùng, đi không được mà ở lại cũng không xong.

Đột nhiên, Vân Tịnh Sơ đứng cạnh ngáp một cái, đứng dậy, buồn ngủ mơ màng nói: “Phụ thân đi đâu rồi? Nếu không có gì con về ngủ được không, buồn ngủ quá.”

“A….” Chu thị thoáng sửng sốt, vội đứng dậy, “Phu nhân, tỷ đừng quá lo lắng, lão gia tự có chừng mực, không có việc gì đâu. Phu nhân nếu không còn gì sai bảo, muội xin phép đưa Tịnh Sơ về ngủ.”

Chu thị tuy rằng đã là bình thê ba năm, nhưng vẫn quen lo sợ e dè trước Đại phu nhân, không dám tỏ vẻ.

Vân Tịnh Sơ và Chu thị vừa lên tiêng, Đại phu nhân mới nhớ đến trong phòng còn có mặt người khác, lòng càng thêm hận. Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, đã mất mặt với mẫu tử Chu thị những hai lần. Tất cả đều do đứa con không nên thân kia ban cho.

Lòng mất hứng, giọng nói với Chu thị cũng suy yếu: “Muội muội có việc thì cứ về.”

Chu thị cũng không so đo, gật đầu, nháy mắt ra hiệu với các con, nhanh chân rời đi.

Vân Tịnh Sơ ôm Vô Thương yên lặng đi cạnh Chu thị, Vô Thương trong lòng cũng rất phấn khích, cúi đầu kêu: “Gâu gâu gâu … nữ nhân, ngươi thật lợi hại, nàng ta quả nhiên là đến phủ An quốc hầu.”

Thấy Vô Thương kích động như vậy, Vân Tịnh Sơ hạ tầm mắt, nhẹ nói: “Ngươi muốn đi xem à, nhưng chúng ta không thể đi theo được.”

Giọng nói đó, như thể đang nói với trẻ con, dịu dàng đầy kiên nhẫn.

Chu thị quay đầu, nhìn ánh mắt Vân Tịnh Sơ dành cho cún con, rùng mình nghĩ ngợi, rồi nói: “Tịnh Sơ à, con nói với nó làm sao nó hiểu. Sau này rãnh rỗi, nương dẫn con ra ngoài một chút, làm quen một vài tiểu thư nhà khác, không phải ngồi buồn trong nhà rồi nói chuyện với cún con.”

Gần đây Chu thị thấy Vân Tịnh Sơ ít khi ra ngoài, chỉ ở trong phòng chơi với cún, nói chuyện với cún, đôi khi mới tụ tập với các ca ca. Bà cảm thấy Tịnh Sơ hẳn là người nội tâm. Hôm nay đột nhiên thấy thế thì không ổn, con gái bà khó khăn lắm mới hết khờ, không thể lại trở thành đứa bé kỳ quái chỉ biết chơi đùa với cún.

“Dạ, con biết rồi, nương.” Vân Tịnh Sơ ngoan ngoãn nói.

Về phòng, dùng xong bữa tối, vừa chuẩn bị luyện nội công, thì thấy Vân Tĩnh Đằng kích động chạy vào: “Muội muội, nhanh nhanh ra ngoài nhìn, phụ thân đã trói Tịch Bình đưa về kìa. Đang giận dữ ngoài tiền thính ấy.”

AMNTT – Chương 41

Vân Tịch Bình lại gặp rắc rối

 

Chu thị đang yên lặng ngồi, bị Đại phu nhân gọi đến, ngẩn ra, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

Nói không tốt thì đắc tội với lão gia, còn nếu nói tốt lại đắc tội với Đại phu nhân, hai người này, đắc tội với ai cũng không được.

“Tú Lan, nàng muốn nói gì cứ việc nói ra.” Ánh mắt Vân Thượng Nhân đầy uy hiếp.

Chu thị rùng mình, cẩn thận trả lời: “Lão gia, việc nạp thiếp, hẳn nên là quyết định của lão gia và tỷ tỷ. Lão gia và tỷ tỷ hỏi ý kiến thiếp, nhất thời thiếp cũng không nói được lý do gì.”

Đại phu nhân vừa nghe, móng tay bấu vào lòng bàn tay muốn tươm máu, mà Vân Thượng Nhân lại hài lòng gật đầu, nhìn về phía mọi người.

“Vậy … cứ quyết định thế đi. Mai ta sẽ đưa Ngũ di nương nhập phủ.”

“Lão gia, việc này không thể vội vã được, nên bàn bạc cho kỹ mới tốt.” Đại phu nhân vội vàng nói.

Bà khổ tâm nhiều năm, cuối cùng cũng trừ được một đám hồ ly tinh, chỉ chừa lại một người là Chu thị, độc chưởng cả Vân gia, sao có thể dễ dàng cho phép một con hồ ly khác chui vào?

Năm đó, sở dĩ giữ lại Chu thị là vì Chu thị là a hoàn của lão thái thái, rất được lòng lão thái thái. Có lão thái thái che chở, bà mới kiêng kỵ mà con gái ruột cũng cần có vài đứa con vợ lẽ làm nền. Hơn nữa Chu thị lại nhát gan yếu đuối, mới giữ lại trong phủ. Sau khi lão thái thái mất, con gái lớn của Chu thị lại làm hoàng phi, sau lại thành hoàng hậu, bà muốn đối phó cũng khó khăn, nhưng vì Chu thị cũng an phận thủ thường, không tranh giành, bà cũng nhịn cho qua.

Về phần Ngu Đan này, bà cũng từng nghe danh, không phải là kẻ dễ đuổi, một khi để nàng ta vào cửa, với tình cảm của Vân Thượng Nhân dành cho nàng ta, địa vị trong nhà của bà nhất định sẽ bị uy hiếp. Cho nên, tuyệt đối không thể để nàng ta vào cửa.

“Đúng vậy, phụ thân, mẫu thân vì gia đình đã vất vả nhiều năm, ngươi không thể tùy tiện đón nữ nhân khác vào nhà.” Vân Tĩnh Hoa đứng bật dậy, cau mày lớn tiếng.

Thấy Vân Tĩnh Hoa lỗ mãng lớn tiếng, Đại phu nhân cả kinh, muốn ngăn nhưng đã không còn kịp.

Bà là vợ Vân Thượng Nhân, ngăn ông nạp thiếp dù có vô lễ cũng là hợp tình, nhưng con mà cản cha nạp thiếp thì chẳng thể nào chấp nhận được.

Quả nhiên, Vân Thượng Nhân xanh mặt: “Giỏi lắm, Tĩnh Hoa, ngươi lớn rồi, có tương lai lắm, dám chống đối cả ta?”

Vân Tịch Vũ nhíu mày, đứng dậy, không tán thành với ca ca: “Nhị ca, ca nói thế là sai rồi. Phụ thân xưa nay làm việc đều cẩn thận chu đáo, sao có thể tùy tiện đón nữ nhân khác vào nhà. Muội biết ca ca lo lắng, nhưng không thể nói lung tung được.”

Vân Tịch Vũ vừa nói vừa đi về phía Vân Thượng Nhân, níu tay áo, dịu dàng nói: “Phụ thân, người nhất định biết nhị ca không có ý này mà, ý Nhị ca là nhà chúng ta đang hòa thuận, phụ từ mẫu ái, con cái hiếu thảo. Sợ có thêm người lại mất đi hòa khí lâu nay. Nhị ca tuyệt đối không có ý chống lại phụ thân.” Vân Tịch Vũ mỉm cười.

Vân Tịnh Sơ khe khẽ gật đầu, Vân Tịch Vũ xem như một nhân vật lợi hại. Nàng không vội bênh ca ca mình, mà lại quát mắng trước, sau đó mới giải thích, thật sự là một người khôn khéo. Nếu nàng lên tiếng hùa theo mẫu thân và ca ca nàng, Vân Thượng Nhân nhất định sẽ càng thêm tức giận, cho rằng mẫu tử họ hợp nhau chống đối hắn.

Quả nhiên, mặt Vân Thượng Nhân giãn ra, hừ lạnh, chuẩn bị rời đi. Đại phu nhân bị Vân Tĩnh Hoa làm rối cũng không dám tiếp tục.

Thế nhưng, đúng lúc ấy, quản gia lại vội vàng chạy đến, vừa lau mồ hôi vừa nói: “Lão gia, phu nhân, không xong rồi. Phủ An quốc hầu phái người đến nói, Tam tiểu thư gây náo loạn quý phủ của họ, muốn chúng ta lập tức cho người đưa Tam tiểu thư về.

AMNTT – Chương 40

Ngũ di nương, Triệu Đan!

 

Nghe vậy, bốn mẹ con Đại phu nhân đều xanh mặt, sắc mặt khó coi. Ngược lại, Chu thị vẫn bình thản.

“Vị Ngũ di nương sắp vào cửa này, cũng không phải là người tầm thường, mà là danh môn. Tuy nói lúc này gia cảnh đã suy tàn, nhưng Ngũ di nương lại là người có tri thức, hiểu lễ nghĩa, tài hoa hơn người. Là một kỳ nữ hiếm có.” Vân Thượng Nhân nói xong, không kiềm được xúc động, “Ta nghĩ, mọi người đã từng nghe qua, chính là đại tài nữ Ngu Đan mà mọi người thường nhắc gần đây.”

Nghe vậy, Vân Tĩnh Hi chợt nhìn sang Vân Tịnh Sơ. Vân Tịnh Sơ cúi đầu, vuốt lưng Vô Thương, Vô Thương thoải mái híp mắt hưởng thụ sự yêu thương an ủi này. Một người một cún như lạc vào cõi tiên, như không hề quan tâm gì đến mọi chuyện đang diễn ra.

Chỉ có Vân Tĩnh Hi biết, tất cả chuyện này đều do Vân Tịnh Sơ sắp xếp.

Ngu Đan, thật ra là Triệu nhị tiểu thư Triệu Đan. Quyển sách Vân Tịnh Sơ đưa cho Triệu Đan chính là ” Thích và ghét của Thừa tướng Vân Thượng Nhân” do chính nàng biên soạn.

Sau thành công trong việc khiến Triệu Liên hóa thân thành Thi Diêu tiến vào nhà Vũ Văn Hách, Vân Tịnh Sơ là sắp xếp thân phận Ngu Đan cho Triệu Đan.

Ngu Đan, tuy là một quý tộc nghèo túng, nhưng tổ tiên là đại quan nhất phẩm, nhưng đến thời tổ phụ thì bắt đầu nghèo túng, đến cả bình dân cũng không bằng. Đương nhiên, Ngu Đan thật sự đã là thành viên trong Ám dạ.

Đầu tiên Ngu Đan tung ra vài bài thơ thật hay, khiến cho một số văn nhân khen ngợi truyền tai. Sau khi được thổi phồng, tài danh Ngu Đan lập tức nổi bật chốn kinh thành, trở thành đại tài nữ được văn nhân nhã sĩ đều biết đến, cũng là khách quý của các cuộc tụ hội trong nhóm quý tộc.

Về phần bằng cách nào nàng được Vân Thượng Nhân đồng ý cưới làm tiểu thiếp, Tịnh Sơ cũng không nắm được chi tiết, nhưng cũng đoán được đại khái.

“Hôm nay, sở dĩ gọi mọi người đến là muốn để mọi người biết rằng, tuy nàng là tiểu thiếp của ta, là di nương, nhưng ta rất kính trọng nàng. Mọi người phải đối xử tốt với nàng, không được thất lễ hay khinh nhục.” Vân Thượng Nhân uy nghiêm nhìn một lượt, trịnh trọng nói.

Vốn chuyện nạp thiếp của quan gia, chỉ cần thương lượng với chính thê là đủ, đôi lúc chính thê yếu đuối thì chẳng cần thương lượng mà cũng có thể đưa người về. Lúc này Vân Thượng Nhân lại nghiêm túc gọi cả nhà đến, có thể thấy hắn rất coi trọng Ngu Đan.

Sắc mặt bình tĩnh của Đại phu nhân cuối cùng cũng không duy trì nổi nữa, “Lão gia, chuyện này dường như không tốt lắm …”

“Phu nhân cảm thấy không tốt chổ nào?” Đại phu nhân còn chưa nói xong, đã bị Vân Thượng Nhân lạnh lùng cắt ngang.

“Chuyện này …” Đại phu nhân nhất thời nghẹn lời, không thể nói rõ lý do.

Nam nhân nạp thiếp là chuyện thiên kinh địa nghĩa, làm thê tử, không chỉ không thể ngăn cản, đôi khi còn phải khuyên trượng phu nạp thêm nhiều thiếp thất, khai chi tán diệp cho gia tộc.

Theo lý mà nói, bà còn có thể dùng tình cảm phu thê nhiều năm là khóc lóc, ngăn cản Vân Thượng Nhân nạp thiếp. Thế nhưng, sau khi bị trừng mắt nhìn, lý do đó của bà cũng không còn là lý do chính đáng nữa.

“Phu nhân cũng hiểu là không có gì không tốt đúng không?” Vân Thượng Nhân cười lạnh, tiếp lời.

Làm đại quan nhất phẩm, ngoại trừ bình thê Chu thị, Vân Thượng Nhân từng nạp qua hai người thiếp. Nhưng hai người này từ lâu đã bị Đại phu nhân chỉnh đến chết. Chuyện đó, hắn đều biết, thế nhưng tình cảm với hai người kia cũng rất nhạt, nên hắn chỉ mắt nhắm mắt mở. Lúc này, khó khăn lắm hắn mới gặp được nữ tử hắn thích thật lòng, tuyệt đối sẽ không thoái nhượng.

” … Muội muội, muội thấy thế nào?” Dưới ánh mắt Vân Thượng Nhân, Đại phu nhân quanh co một lúc, chợt nhìn sang Chu thị.